Nguyễn Đức Tùng
Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Myanmar
Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm
Bởi vì họ đòi được sống, đòi làm người, đòi tự do
Bởi vì họ nói thay chúng ta
Bài thơ này tôi viết cho những người trẻ tuổi ở Myanmar
Họ vừa bị giết hôm qua, ngày hôm trước, ngày hôm trước nữa
Ở ngoài đường, dưới mặt trời, trong bóng tối, sau cánh cửa
Bài thơ này tôi viết cho cánh đồng Sênh
Bởi vì cỏ trên cánh đồng đòi hòa bình
Bởi vì gió trên đường đòi tự do
Bởi vì người trẻ và người già phản đối chiến tranh
Bởi vì họ không có đất
Bởi vì họ chỉ có nước mắt
Bài thơ này tôi viết cho hai nhà thơ ở Myanmar
Họ vừa bị giết hôm qua
Súng bắn thẳng vào ngực
Bài thơ này tôi viết cho một người nông dân ở Đồng Tâm
Súng bắn thẳng vào ngực
Vòi rồng, dao găm, thuốc độc, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay
Ngoài ánh sáng và trong bóng tối
Thứ nào nguy hiểm hơn?
Bởi vì họ chỉ có lòng căm hận
Đối với cái ác
Bởi vì họ khao khát
Đất và nước
Bài thơ này tôi viết cho những người đã chết
Tức tưởi
Bởi vì chúng ta đến chậm
Họ bị bắn ngoài đường
Vì những cánh cửa đóng lại
Bếp lửa nhóm lên rồi
Trong căn nhà ích kỷ của chúng ta
Họ bị bắn trong nhà
Lúc ba giờ sáng
Khi chúng ta đang ngủ
Vì chúng ta ngủ quá say
Vì chúng ta đã phản đối
Nhưng phản đối không đủ mạnh
Vì chúng ta đã lên tiếng
Nhưng lên tiếng không đủ lớn
Vì chúng ta đã khóc
Nhưng đã không thét gào
Bài thơ này tôi viết cho đồng bào tôi ở Đồng Tâm
Những người nông dân ít học bị bóc lột
Bài thơ này tôi viết cho nhân dân Myanmar khốn khổ
Những người đang khóc
Cho Myanmar
Cho chúng ta
Bài thơ này tôi viết cho loài người
Những kẻ im lặng, sợ hãi, đóng kín cửa lại
Trong khi ngoài kia máu chảy
Bịt miệng lại
Không phải vì dịch Vũ hán
Những người chỉ biết lâm râm cầu nguyện trong bóng tối
Càng lúc càng sợ hãi
Càng sợ hãi chúng ta càng bị giết hại
Chúng ta càng bị lôi đi trong đêm
Bài thơ này tôi viết cho các em
Những người trẻ tuổi Myanmar
Họ chính là con cái chúng ta
Họ chính là anh em của chúng ta
Bài thơ này tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm
Sẽ bị giết vì Đồng Tâm, đi trong đêm dài
Những người đi trước chúng ta, cầm ngọn đèn lồng, lồng ngực họ hứng đạn
Cho chúng ta
Nguyễn Đức Tùng
CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG CỦA TÁC GIẢ:
- EM BÉ LÊN MƯỜI TRONG TRẠI TẬP TRUNG
- Ts Đinh Xuân Quân: Cuộc Họp Mặt Trung – Mỹ ngày 22-23 Tại Anchorage – Alaska
- Chuyện bên đống lửa sưởi
- TRÍ THỨC – HÈN YẾU HAY HÈN HẠ?
- BẦY CÁO BẠC
- LỜI GIỚI THIỆU VỀ THƠ LIÊU THÁI
- THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU – ĐINH THỊ NHƯ THÚY: SINH RA LÀ TỰ DO
- BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI: Nguyễn Thị Thanh Bình
- ELIZABETH BISHOP: NGHỆ THUẬT ĐÁNH MẤT
- NGUYỄN ĐÌNH THI
- BÀI THƠ ĐỒNG TÂM
- Khải Minh: Ngày nào thơ Việt Nam chưa có lý thuyết mới thì…
- VŨ THÀNH SƠN, KẺ KHÁC BÊN TRONG CHÚNG TA
- Võ Phiến: Yêu Và Đọc
- BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI
- THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU: INRASARA
- BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI: ĐỖ QUYÊN
- BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI: NGUYỄN LƯƠNG VỴ
- vài khía cạnh đặc thù của 20 năm văn học miền nam
- VIẾT VỀ NHÃ CA, TRẦN DẠ TỪ
- VỈA HÈ VÀ DÒNG SÔNG
- VĂN HẢI NGOẠI SAU 1975 (233): ĐINH QUANG ANH THÁI – VỀ MỘT CHUYẾN ĐI NGA
- PHAN VŨ – PARIS VÀ HÀ NỘI
- THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ
- BABEL 2020 HAY VIRUS BIẾN DỊ CỦA THẾ KỶ 21
- TÔI KHÔNG THỞ ĐƯỢC
- NHÀ VĂN THẠCH LAM: MẠNH HƠN CÁI CHẾT
- TƯỞNG NIỆM BA NĂM NGÀY MẤT LƯU HIỂU BA, 2017-2020
- TÚY HỒNG (12. 10. 1948- 19. 7. 2020)
- Mười Năm Thơ Đến Từ Đâu: Ngô Tự Lập
- Nguyên Ngọc- Đồng Bằng
- Mười Năm Thơ Đến Từ Đâu: Nguyễn Trọng Tạo
- Mười Năm Thơ Đến Từ Đâu: Văn Giá
- MARY OLIVER, BẠN BIẾT MÌNH CẦN PHẢI LÀM GÌ
- ĐỌC THƠ NAOMI SHIHAB NYE: LÒNG TỬ TẾ
- MAI VĂN PHẤN, CUỘC ĐỜI QUYẾN RŨ
- NGUYỄN TRỌNG TẠO, MỘT CÂY SI VỚI MỘT CÂY BỒ ĐỀ
- TRẦN DẠ TỪ, THUỞ LÀM THƠ YÊU EM
- TRẦN NHUẬN MINH, LỊCH SỬ VÀ SỐ PHẬN
- HOÀNG HƯNG, NGƯỜI VỀ
- HOÀNG TRẦN CƯƠNG, NGÔN NGỮ QUÊ HƯƠNG
- Vàng xưa đầy dấu chân
- DU TỬ LÊ, MẸ VỀ BIỂN ĐÔNG
- BÀI THƠ ĐỒNG TÂM
- BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI